Tin tức

Nơi tiếng gọi bật ra từ vô thức

31/10/2018 09:21:59 Nguyệt Nhi

Con đã khóc nhiều, bản năng từ lúc lọt lòng mẹ giữa những vũng huyết, những giọt nước mắt của đòn roi và khổ cực, những giọt nước mắt sũng đêm trôi theo người tình bội bạc hay giữa nhục vinh của nghề nghiệp, nhưng chưa lần nào con khóc về mẹ vì nhớ mẹ và thèm mẹ. Con chưa lần nào!
Có lúc con nghĩ con hận mẹ.
Sau bao nhiêu năm, người ta vẫn kháo nhau về sự khắc nghiệt của mẹ. Con nghe mà thấy có cái gì như nhói đau và yêu thương lắm lắm. Ký ức về tuổi thơ con gắn liền với đòn roi của mẹ. Nó là chuyện hàng ngày và bất cứ đâu. Trời mưa, con dọn lạc phơi trên nóc nhà không kịp, mẹ đi làm về vớ lấy cái bàn trang và giáng xuống, con né và nó lao thẳng vào chân con. Hình như trúng mắt cá chân. Con khuỵu xuống và ngỡ bị liệt vĩnh viễn. Lớp 5, con bắt đầu theo đi học cấy, con lóng ngóng và dò dẫm, không nhớ vì sao đó nữa mà mẹ cầm cái bồ cào, thân được làm bằng cây tre đực giáng vào con. Con ngã sấp xuống, bùn và phân xộc thẳng vào mũi, vào mồm. Người ta chạy đến giằng lấy con, con khóc và hình như mẹ cũng khóc… Ký ức về đòn roi vằn vện trong mọi giác quan của con. Hình như ngày ấy, có lúc con muốn bỏ đi thật xa để không phải ngày nào cũng bị ăn đòn, dù con của mẹ học rất giỏi, giỏi hơn bất kỳ một đứa bạn nào cùng trang lứa mặc dù con chả có lúc nào được ngồi học cho tử tế và dù ai cũng khen, hai đứa con của mẹ rất ngoan, rất chịu khó dù bố chúng nó ở xa. Và hình như, thuở ấy, đã có lúc con nghĩ con hận mẹ. Tha lỗi cho con vì đã có lúc con đã nghĩ như thế.

         ký ức về tuổi thơ luôn gắn liền với mẹ
Tuổi thơ và những cuộc trò chuyện với những nấm mồ
Mẹ sinh con vào mùa giáp hạt, mẹ vẫn nói thế, anh em con lớn lên còi cọc như miếng dăm sắn khô quắt lại đựng trong cái vại góc nhà quanh năm suốt tháng ẩm mùi nồng nồng, đến nỗi, sau này, đi đâu, cứ hễ nhìn thấy cái màu trắng nhưng nhức và cái mùi khê nồng ấy là con lại có cảm giác chếnh choáng say. Ừ thì chả riêng gì nhà mình đói khổ, ừ thì chả riêng gì hai con của mẹ đói rách.
Bố thì biền biệt xa, thoảng về thăm nhà một lần trên chiếc xe đạp cọc cạch và còm cõi như dáng của bố xiết từng vòng xích sau chặng đường hơn 60km.
Con phải làm việc từ năm lên mấy? Con không nhớ, chỉ nhớ, mẹ và anh đi làm, con ở nhà làm mọi việc từ năm lên 5 tuổi. Tay con biết cầm liềm có lẽ trước khi cầm bút. Tóc con bao bận bị cháy khét vì vừa đun bếp, vừa học bài, vừa ngủ gật. Lên 8 tuổi, một mình con còn trơ lại trên cánh đồng khuya, bé lũi cũi, gánh nước đến xiêu vẹo để tưới rau. Vụ đông mà, lối xuống cái đầm nhầy nhẫy, con phải bấm những ngón chân mình xuống cho khỏi ngã. Có lẽ thế mà bàn chân con giờ to, to đến thô kệch. Gió mùa đông buốt mà lưng con lấm tấm mồ hôi. Xung quanh tối om và rần rật tiếng ếch nhái. Con vừa gánh nước, vừa lầm rầm nói chuyện. Con nói chuyện với con Míc đã bị bán để làm thịt, con khóc vì con nhớ nó và cảm thấy mình có lỗi vì con đã gọi nó về, cho nó ăn nên người ta mới bắt được nó. Từ bấy đến giờ con không thể nào ăn được thịt chó. Con nói chuyện với chính cái bóng của mình tưởng tượng để quên đi nỗi sợ hãi về những nấm mộ nhấp nhô xung quanh. Quên đi những câu chuyện về những âm hồn, những bóng ma lay động. Sau này con gọi, đó là cuộc trò chuyện với những nấm mồ.
Từ cổ tích ngày nay…
Đã mấy mươi năm, con đã không còn bị những trận đòn roi cơm bữa. Làng quê đã lùi xa, cả nhà mình đã được ở gần nhau. Bố mẹ được ở cùng nhau sau xấp xỉ 20 năm ngày cưới. Tay con và tay mẹ không còn tanh mùi bùn đất, tóc con mọc thẳng không còn ám khét mùi cháy nắng. Mẹ chả bao giờ đánh chúng con nữa và từ bao giở bao giờ con không hề còn nghĩ đến chuyện bỏ đi hay hận mẹ. Không còn nhớ lại những ám ảnh vằn vện roi vọt thuở nào. Nhà mình nhắc lại chúng như gì đó rất xa xôi. Tự nhiên, con đủ lớn để hiểu cái đói khổ quá khiến cho tình yêu thương của mẹ biến thành sự khắc nghiệt. Và hình như, con cứ đinh ninh rằng, trong nhà không có đàn ông, nếu mẹ không nghiêm khắc quá như thế, có thể anh em con đã hư hỏng theo một nghĩa nào đấy. Mẹ không nghiêm khắc thế, sao bố có thể yên tâm mà học hành ở xa để một ngày nọ, sau này, con viết lại trong về ký ức của mình, hình ảnh bố gày gò, đạp xe hối hả hơn 60km về, chạy ra ruộng tặng hoa cho vợ, ngày bố bảo vệ thành công luận án. Mọi người xung quanh ngớ ngác, nắng táp vào mắt mẹ long lanh. Hình như mẹ khóc.
… Đến cái bật lòng bản năng.
Con lục tìm trên google, tìm mãi mà không hề thấy được một trang nào, một dòng nào, một bài nào… dành riêng cho mẹ. Trong khi, cái tên con hiện ra cả trăm trang, hình như rặt phường điêu trá về khát khao, về đam mê, về yêu hận… con đã từng viết đến chai tay, gõ đến mòn phím chữ về những đẩu đâu, tình chân với bội bạc, tri kỷ với lợt lờ…. không hề có một cái gì liên quan đến mẹ!
Con đã khóc nhiều, bản năng từ lúc lọt lòng mẹ giữa những vũng huyết, những giọt nước mắt của đòn roi và khổ cực, những giọt nước mắt sũng đêm trôi theo người tình bội bạc, về những cay đắng của nghề nghiệp, nhưng chưa lần nào con khóc về mẹ vì nhớ mẹ. Con chưa lần nào!
Con đã kể nhiều với bạn bè mình về bố, về người đàn ông tuyệt vời nhất trong cuộc đời con, niềm kiêu hãnh ngấm ngầm, và ánh mắt con rực sáng, về những bài học giản dị mà lớn lao… nhưng, hình như con ít khi kể gì đến mẹ.
Hình như mẹ biết và hình như mẹ buồn lắm vì những điều ấy. Mẹ vẫn nói như hờn giận lắm: “Vâng, tôi nghèo, tôi ít học…”. Con, hình như đã mang cái nhấm nhẳng ấy của mẹ trong những đêm triền miên thức đến rạc người bên máy tính. Con cũng chưa lần nào nói cho mẹ biết cái lần con bị bệnh đến mù mắt, cả trời đất tối sầm trước mắt con và ngỡ tuổi 18 vĩnh viễn khép lại, trước khi nhào ngã xuống đất, con đã hốt hoảng kêu “mẹ ơi”.
Con cũng không nói cho mẹ biết, khi con bị hất văng ra trong một vụ tai nạn, trước khi kịp nhận thức cảm giác chạm tay vào cái chết, con đã gọi “mẹ ơi”.
Và khi con đối diện với chính nỗi đau hay tủi nhục của mình, chỉ một mình con nằm co quắp, nước mắt ướt lạnh một góc gối, toàn thân run bần bật, con cắn chặt môi mà vẫn không ngăn nổi tiếng “mẹ ơi”.
Khi những ồn ào qua đi, khi nét cười lặn mất, khi mùi men thếch lạt, khi niềm kiêu hãnh bị lột trần, khi những đam mê bị dội tắt, con mới biết điều gì lớn lao nhất, bình yên nhất, vĩnh hằng nhất, của con, nơi tiếng gọi bật ra từ vô thức…!
(Sài Gòn những ngày cô độc và cằn cỗi…)
. Con chưa lần nào!